Nhật ký mẹ chồng thời online

9:51 PM |
Cả nhà đang ngồi chơi trong phòng khách thì con trai lớn dẫn 4-5 cô bạn về. Cậu út mật báo: "Một trong các chị kia là người yêu của anh".

Bà Phan Kim Oanh (Tây Hồ, Hà Nội) có hai con trai, đều đã lấy vợ, dâu cả sinh được một bé trai hiện hơn một tuổi, dâu út đang mang bầu tháng thứ 7. Đại gia đình gồm 3 cặp vợ chồng và các cháu của bà Oanh sống chung trong một tổ ấm tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương.

Bà Oanh chia sẻ những dòng nhật ký ghi lại các dấu mốc cũng như cảm xúc của bà từ khi các con trai có người yêu tới lúc tất cả trở thành người một nhà:

Tháng 1/2006:

Con trai út mách lẻo tin quan trọng: "Anh đã có người yêu, con cho mẹ xem trộm ảnh chị ấy nhé, mẹ không được cấm anh đâu, chị ấy học giỏi hơn anh nhiều, cũng xinh lắm nhé"...

Tháng 5/2007:

Cả nhà đang ngồi chơi trong phòng khách thì con trai lớn dẫn 4-5 cô bạn về. Cậu út mật báo: "Một trong các chị kia là người yêu của anh".

Cứ lâu lâu, mình lại được "tình báo" ngầm cung cấp thông tin ảnh người yêu của con trai cả. Tuy nhiên, xem trộm ảnh qua điện thoại thì khó biết như thế nào... cho đến hôm con trai lớn xin đi chơi Thác đa với bạn, mình đã được xem hẳn ảnh cậu chàng quỳ gối cầu hôn một cô bé, theo cảm giác của mình là khá đáng yêu, thông minh và "con nhà lành"...

Vợ chồng mình vẫn nói với nhau: nếu con chọn ai, nên tôn trọng và chấp nhận hình thức, khoảng cách địa lý, chỉ cần tư chất con người là chính, còn nếu có gì chưa ổn, vợ chồng mình sẽ chỉ bảo thêm. Mình luôn nghĩ con người sinh ra số phận đều được định sẵn, cái duyên cái số nó vồ lấy nhau... nên không căng thẳng về vấn đề các con lấy vợ.

Nhật ký mẹ chồng thời online
"Khi các con yêu vợ, mẹ sẵn sàng làm nhiếp ảnh gia", 
bà Phan Kim Oanh tự chú thích cho tấm ảnh mình chụp vợ chồng con trai út. Ảnh: NVCC.

Tháng 5/2009

Cô giáo chủ nhiệm cấp ba gọi điện báo tin con trai út có người yêu. Mình đón nhận rất tin này rất bình thường vì khi đi học ai chẳng có người "tấn công". Nếu không có ai quan tâm thì có nghĩa là con bạn chẳng được ai chú ý đến.

Tháng 6/2010

Cậu thứ hai gọi điện về: "Mẹ ơi, con bị công an phường giữ xe máy, mẹ xuống xin hộ con". Bước vào đồn, mình thấy một cô bé đứng cạnh con trai út, lí nhí chào. Có thể đây là một lễ ra mắt người yêu đầy ấn tượng. Mình "trổ tài" xin xe trong mấy phút trước sự kinh ngạc của hai đứa. Vì lo sợ mẹ mắng, đôi nam thanh nữ tú đã nài nỉ các chú công an cả tiếng đồng hồ để xin xe mà không được, mới đành gọi mẹ.

Mình dắt xe đi ra, cả hai lếch thếch đi sau với bộ mặt tái mét. Mình quyết định lấy luôn xe về trước, để cho đôi trẻ tự đi xe buýt về sau. "Chưa đến tuổi đi xe máy, tại sao con xin đi ra cổng lại lớ xớ xuống đây?", biết con sĩ diện với nàng nhưng mình vẫn lạnh tanh nói trước khi phóng đi. Sau này, cô con dâu thứ mới kể lại là "không bao giờ cháu quên buổi ra mắt bất đắc dĩ đó".

Trưa hôm sau, mình bảo trai út cho xin số của cô bé rồi nhắn tin mời cháu đến nhà chơi. Một cuộc gọi lại tức thì: "Bác mời cháu đến thật ạ?". "Bác mời thật, cháu lên nhà bác chơi và nhân tiện cho bác xin lỗi đã làm cháu sợ nhé".

Thời điểm này, người yêu của con trai lớn đã thi thoảng đến chơi. Vì đã đón nhận hết sức bình thường tin con có bạn gái nên việc mình chân thành quan tâm đến bạn của con luôn làm các cháu đến nhà mình rất thoải mái.

Các mẹ ạ, đừng tưởng cấm con mà có lợi, một tình yêu vụng trộm sẽ không có không gian và thời gian, sao có thể làm cho các con được thoải mái đi tìm một nửa thực sự của mình.

Tháng 6/2010

Vợ chồng mình nhờ hai con trai xin phép hai nhà cho hai bạn gái đi du lịch biển Đồ Sơn hai ngày cùng gia đình. Bạn con lớn được bố mẹ cho phép. Thế là chuyến du lịch năm đó nhà mình có một cô bé đi cùng. Trong hai ngày, mình quan sát thấy người yêu của con có rất nhiều hình ảnh của mình trong đó nhưng may mắn hơn mình là cháu được học rộng, hiểu biết nhiều hơn. Nhà mình cảm thấy rất vui và luôn luôn tạo điều kiện cho con tìm hiểu nhau thoải mái trước sự giám sát từ xa của bố mẹ.

Nhật ký mẹ chồng thời online
Vợ chồng bà Oanh cùng các con trai, con dâu và cháu nội. Ảnh: NVCC.

Tháng 10/2010

Mình mời cả hai bạn gái của các con đi ăn buffet để xác nhận các mối quan hệ yêu đương này đã được gia đình công nhận. Mình vẫn luôn để mắt đến con trai bé và thỉnh thoảng lại vờ nói chuyện bâng quơ về thế nào là tình yêu nam nữ đích thực, bạn bè và người yêu giống hay khác nhau ở điểm gì... cốt sao cho con trai không ngộ nhận, không nhầm lẫn tình yêu với tình bạn. Khi ra về, cả nhà ngồi tại sảnh chụp một bức ảnh có ba cặp rất ấm cúng và ngay trong đêm, các con đã đưa ảnh lên Facebook.

Ngay hôm sau, mình được rất nhiều bạn bè chất vấn: Tại sao cho con yêu sớm thế? Tại sao công nhận sớm thế? Bà muốn con lấy vợ sớm à... Duy có một nguồn động viên rất vững chắc cho mình: Ông xã và bên ngoại. Chẳng là nhà ngoại vẫn có truyền thống bố mẹ luôn tôn trọng các con khi đến tuổi yêu đương. Các cháu bên nhà khi có người yêu là đưa đến giới thiệu với nhau, hợp lại thành một hội dâu rể rất đông vui...

Qua một hành trình dài đi cùng tình yêu của hai con, mình luôn được bạn gái của các con chọn làm đồng minh khi chớm trục trặc hay xích mích to nhỏ - đòn phủ đầu bao giờ cũng oánh vào hai cu cậu nhà mình... Tội gì mà không bênh phụ nữ.

Phan Kim Oanh

Bệnh song thị: Vì sao nhìn một hóa hai?

9:33 PM |
(PL) - Như Pháp Luật TP.HCM thông tin, một bệnh nhân kiện bệnh viện vì sau mổ mắt bệnh nhân này nhìn một thấy hai - từ chuyên môn gọi là song thị. Vậy bệnh song thị là gì?

Song thị là hiện tượng nhìn thấy một thành hai ảnh, ngoài một ảnh thật của mắt lành còn xuất hiện bên cạnh một ảnh mờ hơn của mắt bệnh. Người bệnh có triệu chứng song thị bị trở ngại rất nhiều trong sinh hoạt, đặc biệt không thể tham gia giao thông. Với người nhạy cảm, song thị còn dẫn đến nhức đầu, chóng mặt, thậm chí buồn nôn. Song thị có thể xuất hiện cùng với mắt bị lé hoặc chưa lé.

Tại sao xuất hiện song thị?


Khi nhìn vào một vật, trục nhìn của hai mắt đều cùng hướng về vật đó, ảnh của vật cùng hội tụ trên hoàng điểm là vùng thấy rõ nhất trên võng mạc và theo đường dẫn truyền thị giác lên não để cho thấy cùng một ảnh mà thôi. Khi có sự lệch trục ở một mắt, ảnh của vật không rơi trên hoàng điểm mà ngoài vùng này, hệ quả là người đó thấy xuất hiện một ảnh mờ bên cạnh ảnh thật của mắt lành.

benh-song-thi-vi-sao-nhin-mot-hoa-hai

Song thị là hệ quả của tổn thương trực tiếp trên cơ vận nhãn hoặc gián tiếp trên thần kinh điều khiển số III, IV, VI. Các bệnh lý gây song thị thường gặp trên cơ vận nhãn như bệnh nhược cơ, bệnh nhãn giáp, kẹt cơ vào lỗ gãy xương hốc mắt sau chấn thương. Các bệnh lý gây song thị thường gặp do tổn thương trên thần kinh vận nhãn như tiểu đường, viêm do tự miễn hoặc do nhiễm siêu vi, sau chấn thương, u bướu gây chèn ép.

Điều trị ra sao?


Song thị liên quan đến bệnh lý thần kinh, vì vậy bạn cần đến bác sĩ thần kinh nhãn khoa. Một xét nghiệm thường được yêu cầu thực hiện là chụp cộng hưởng từ hạt nhân (MRI) hay chụp cắt lớp vi tính (CT scan). Nếu tìm được nguyên nhân, đương nhiên phải loại trừ nguyên nhân đó thì mới khỏi song thị. Thí dụ, song thị do kẹt cơ vào lỗ gãy sàn hốc mắt sau chấn thương thì phải bóc tách cơ khỏi chỗ gãy và dùng vật liệu trám vào lỗ gãy để tránh tái phát. Đa số các trường hợp không tìm được nguyên nhân, điều trị triệu chứng là ưu tiên.

Để giảm song thị thầy thuốc thần kinh nhãn khoa có thể tiêm Botulinum toxin A (BTA) vào cơ đối vận với cơ liệt hoặc hướng dẫn bạn cách che mắt luân phiên. Tại Việt Nam chưa phát triển kính đeo mắt khắc phục song thị. Song thị thường giảm dần theo thời gian, thầy thuốc thường chọn điểm mốc thời gian sáu tháng để quyết định phẫu thuật hay không. Nếu song thị không hồi phục, thầy thuốc sẽ can thiệp phẫu thuật điều chỉnh cơ vận nhãn cho bạn.

GS-TS-BS LÊ MINH THÔNG, nguyên trưởng khoa Thần kinh nhãn khoa - 
Tạo hình thẩm mỹ (BV Mắt TP.HCM)

Bình thơ Hạt Gạo Làng Ta - Trần Đăng Khoa

9:20 PM |

HẠT GẠO LÀNG TA

Trần Đăng Khoa
Nhà thơ Trần Đăng Khoa
Hạt gạo làng ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy
Có hương sen thơm
Trong hồ nước đầy
Có lời mẹ hát
Ngọt bùi hôm nay...

Hạt gạo làng ta
Có bão tháng bảy
Có mưa tháng ba
Giọt mồ hôi sa
Những trưa tháng sáu
Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ
Mẹ em xuống cấy...

Hạt gạo làng ta
Những năm bom Mĩ
Trút lên mái nhà
Những năm khẩu súng
Theo người đi xa
Những năm băng đạn
Vàng như lúa đồng
Bát cơm mùa gặt
Thơm hào giao thông...

Hạt gạo làng ta
Có công các bạn
Sớm nào chống hạn
Vục mẻ miệng gầu
Trưa nào bắt sâu
Lúa cao rát mặt
Chiều nào gánh phân
Quang trành quết đất.

Hạt gạo làng ta.
Gửi ra tiền tuyến,
Gửi về phương xa.
Em vui em hát,
Hạt vàng làng ta.
Em vui em hát,
Hạt vàng làng ta...

Trần Đăng Khoa

Lời bình của nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi


Khi làm bài thơ này, Trần Đăng Khoa đang học cấp một nhưng bằng sự hiểu biết đời sống nông thôn và nhờ tài năng đặc biệt, bài thơ được viết ra một cách sâu sắc và rung động, giầu ý nghĩa nhưng lại rất trẻ con:

Hạt gạo làng ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy
Có hương sen thơm
Trong hồ nước đầy...

ở lứa tuổi ấy mà biết nghĩ như thế là sâu sắc lắm. Từ một thực tế có tính khoa học là cây lúa hút chất dinh dưỡng ở bùn, đất ra hoa, trổ bông, kết hạt (như ai cũng biết) thì nhà thơ bằng sự tinh tế của tâm hồn còn nghe được, cảm được “vị phù sa”, “hương sen thơm”, trong hạt gạo. Và hơn thế nữa, còn có cả tình người, lòng người ấp ủ:

Có lời mẹ hát
Ngọt bùi hôm nay...

Làm ra hạt gạo gian khó biết chừng nào. Ca dao cổ có câu thấm thía:

Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần.

Đó là phát biểu trực tiếp, có tính chất luân lí, hơi nghiêng về lí trí. Còn trong bài thơ này, Trần Đăng Khoa để thực tế đời sống tự nói lên:

Bình thơ Hạt Gạo Làng Ta - Trần Đăng Khoa
Hạt gạo làng ta - Có bão tháng bảy - Có mưa tháng ba
Hạt gạo làng ta
Có bão tháng bảy
Có mưa tháng ba
Giọt mồ hôi sa
Những trưa tháng sáu...

Bão dập, nắng lửa, mưa dầm, thiên nhiên nhiệt đới khắc nghiệt đã đổ lên đầu người nông thôn bao nhiêu nhọc nhằn để làm ra hạt gạo, mà cụ thể nhất là bà mẹ của mình:

Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ
Mẹ em xuống cấy.

Bốn câu thơ có sức chứa lớn nội dung, về hình thức biểu hiện. Nghĩ bằng cách nghĩ của trẻ con, tác giả mới so sánh cái nước do mặt trời hun nóng lên ở ruộng với nước nóng mà ta đun, nấu lên; nước nóng đến mức “chết cả cả cờ” thì phải là mắt trẻ con mới nhìn thấy được. Vì sao vậy? Cá cờ có nơi gọi là cá thia lia, thân, đuôi nhiều màu sắc rực rỡ, các cậu bé ở nông thôn mà bắt được là đem về nuôi ở chai, lọ thủy tinh như ở thành phố người ta nuôi cá vàng.

Nước nóng chết cả cá, nhưng chết mấy con cá cờ quả là tiếc đứt ruột. Phải có con mắt trẻ con, tâm lí trẻ con mới viết được hai câu thơ:

Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ...

“Cua ngoi lên bờ”: không sống ở nông thôn, không có thực tế ruộng đồng không có câu thơ đó. Nóng quá, cua ngoi lên bờ nhưng bất ngờ đến sửng sốt khi:

Cua ngoi lên bờ
Mẹ em xuống cấy

Hai câu thơ, hai hình ảnh đối nghịch nhau gây một chấn động tình cảm mạnh trong lòng người đọc.

Có phải nói điều gì nhiều về những vất vả, nhọc nhằn của người mẹ để làm ra hạt gạo? Hai câu thơ đã nói quá nhiều. Một câu như đám mây mang điện tích âm gặp câu kia mang điện tích dương tạo nên tiếng sét. Tiếng sét đó làm chấn động tình cảm trong lòng bạn đọc.

Kể ra bài thơ dừng lại ở đây được rồi, là đúng với lứa tuổi người viết. Nhưng trong thời điểm cả nước dồn sức chống Mĩ, trẻ con cũng già đi trước tuổi. Các em không được sống hồn nhiên cái tuổi bắt dế, nuôi chim của mình. Trần Đăng Khoa cũng vậy mà còn hơn thế nữa. Vì thông minh hơn người, em tiếp nhận không khí chính trị, không khí xã hội một cách nhạy bén:

Hạt gạo làng ta
Những năm bom Mỹ
Trút lên mái nhà
Những năm khẩu súng
Theo người đi xa...

Trần Đăng Khoa vừa miêu tả hạt gạo nghìn đời, vừa nói lên hạt gạo những năm chống Mỹ: gian khổ và nghĩa tình. Tác giả biết chọn lọc những hình ảnh có sức rung động. Câu thơ như:

Bát cơm mùa gặt
Thơm hào giao thông

vừa nói được hoàn cảnh, vừa nêu được khí thế của đất nước thời ấy.

Nguồn: Vũ Nho - Trần Đăng Khoa thần đồng thơ ca, Nxb VHTT, 2000, tr.180 – 183.
~~~ o ~ o ~~~

Lời bình của Vũ Nho


Một phần vì bài thơ được phổ nhạc, trẻ con nhà quê hát suốt và chính bản thân tôi cũng thích thú nghêu ngao những khi cao hứng một mình. Phần khác vì đây là bài được chọn đưa vào sách giáo khoa Tiểu học. Phần khác nữa là trong câu chuyện về ông Chộp có đoạn:

Lão Chộp dừng lại. Lão nhìn tôi đăm đăm, vẻ như thăm dò rồi lão dè dặt hỏi:

- Này tôi hỏi khí không phải. Có phải bác là cái bác Hạt gạo làng ta không?

Tôi ngạc nhiên nhìn lão:

- Vâng, có chuyện gì thế cụ?

- Ồ thế thì hay quá! Tôi định khăn gói quả mướp tìm gặp bác lâu rồi kia. May quá ! Đúng là ông giời phù hộ bác ạ!" (Trần Đăng Khoa - Chân dung và đối thoại, tr. 298)

Bấy nhiêu lý do đủ làm cho tôi phải đi tìm vẻ đẹp của "Hạt gạo làng ta".

Bình thơ Hạt Gạo Làng Ta - Trần Đăng Khoa
Vẻ đẹp của "Hạt gạo làng ta"

Bài thơ mở đầu một cách giản dị nhưng vô cùng tinh tế ca ngợi cái quí giá của hạt gạo bình thường. Từ thời vua Hùng, hạt gạo đã được thần mách cho Lang Liêu rằng trong trời đất không có gì quí bằng hạt gạo. Chỉ có gạo mới nuôi sống con người và ăn không bao giờ chán (Lĩnh nam chích quái - Truyện bánh chưng). Tục ngữ từng đề cao vai trò của hạt gạo và địa vị của người làm nông nghiệp "Hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ"... Hạt gạo trong thơ của chú bé Khoa không phải là khái nịêm gạo nói chung mà là hạt gạo của làng. Cái giỏi của chú bé thần đồng là ở chỗ không lấy hợp tác, không lấy xã, không lấy huyện làm địa chỉ cho hạt gạo; mà lấy làng, một tế bào rất cơ bản của xã hội kinh tế nông nghiệp, nơi gắn bó bền chặt của cộng đồng với bao nhiêu ràng buộc về địa dư, tín ngưỡng, văn hóa, phong tục: đất làng, đình làng, thành hoàng làng, hội làng, lệ làng... Hạt gạo bé nhỏ ấy có vị phù sa, có hương sen thơm, có lời mẹ hát... Đó là kết tinh những tinh hoa của trời đất và con người.

Có một điều kì lạ là bài thơ rất khái quát và sâu sắc về tư tưởng nhưng lại được diễn đạt bằng cái nhìn đơn giản, hồn nhiên của trẻ con. "Hạt gạo có..." Như là lối nói thường thấy ở đồng dao "Củ ấu có sừng, bánh chưng có lá, con cá có vây, ông thầy có sách...". Chỉ khác là ở đồng dao mỗi sự vật có một thứ đặc trưng, còn hạt gạo thì có các thứ khác nhau. Có rất nhiều thứ, kể cả gió bão, nắng mưa, nhưng hạt gạo không có bom đâu nhá. Lại  phải khen cậu bé Khoa. Bởi thế mà ở khổ thơ thứ ba, chữ "có" trốn biệt để chỉ còn thời gian với bom, với súng, với đạn. Cuối cùng chúng cũng bị mùi thơm của "bát cơm mùa gặt" đánh bạt. Cứ tựa như là chiến thắng của quả sấu non trong thơ Xuân Diệu, của khí thế "tiếng hát át tiếng bom" ngày ấy...

Hạt gạo làng ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy
Có hương sen thơm
Trong hồ nước đầy
Có lời mẹ hát
Ngọt bùi đắng cay...

Cái khéo của hai chữ "đắng cay" đứng ở cuối câu vừa nói được trong hạt gạo có phần cay đắng (như trong ca dao nói dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần), vừa bắc cầu sang những nỗi vất vả nhọc nhằn để có được hạt gạo trong những năm tháng chiến tranh.

Cũng vẫn là những gì có ở hạt gạo thôi, nhưng chúng là phần gian nan nhất mà người sản xuất phải chịu đựng: Bão tháng bẩy gãy cây đổ nhà. Mưa tháng ba liền với giá rét căm căm khiến người già chết cóng. Tuy nhiên cái rét, cái mưa, con người còn phòng được, chống được  ít nhiều. Cái nắng, cái nóng mới là nỗi cơ cực nhất của người nông dân. Có phải vì thế chăng mà bài ca dao xưa cũng đặc tả cái nắng, cái nóng "... buổi ban trưa. Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày". Trần Đăng Khoa không nhắc đến trận "mưa mồ hôi" tuy là "mưa giả" nhưng cũng có nước để dịu đi chút nóng. Chú bé nói đến mồ hôi sa trưa tháng sáu, nói đến cái nóng trên giời (nắng trưa) cái nóng dưới ruộng (nước như ai nấu). Nóng đến nỗi cá không sống nổi, cua phải bỏ lên bờ... Còn mẹ em, người phụ nữ nông thôn thì lội xuống thửa ruộng như chảo nước đang đun nóng bỏng để mà cấy lúa, cấy mầm sống, mầm hi vọng có hạt gạo mai này. Có khác nào đi vào chỗ chết để làm ra sự sống.

Đặc sắc bài thơ về hạt gạo của Trần Đăng Khoa là nói đủ cả bão, mưa, gió, nắng. Mưa ra mưa, mưa tháng ba, và cả mưa trong bão tháng bảy "áo mẹ mưa bạc màu. Đầu mẹ nắng cháy tóc". Lại nhớ đến hình ảnh người cha đi cày về "đội sấm, đội chớp, đội cả trời mưa"...

Nếu chỉ vật lộn với thời tiết, với mưa gió để làm ra hạt gạo thì công lao của người nông dân cũng đã to lớn vô cùng. Nhưng hạt gạo ấy còn được làm ra dưới đạn bom. Bom trút lên mái nhà, trút vào nơi sống, nơi nghỉ ngơi để lấy lại sức lực sau những bão những nắng, những nóng những rét, những mưa... Hạt gạo ấy còn được làm ra trong điều kiện trai tráng khỏe mạnh đều theo cây súng đi xa. Và cả hậu phương giờ cũng thành ra chiến trường, bom Mĩ trút, hố chiến đấu, hào giao thông chằng chịt...

Những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy hào hùng. Chỗ nào cũng nói đến lập công, ghi công. Trong bảng vàng chiến công ấy có cả công những em bé "Đưa cơm cho mẹ đi cày" (tên một bài hát nổi tiếng của Hàn Ngọc Bích). Phải ghi công vì các em không chỉ làm kế hoạch nhỏ, nghìn việc tốt mà các em còn tham gia lao động, làm những việc quá sức đối với lứa tuổi. Tát nước chống hạn thì "vục mẻ miệng gàu", gánh phân thì "quang trành quết đất", bắt sâu thì "lúa cao rát mặt"... Sáng, trưa, chiều... không đi học là các em đi làm...

Bài thơ chỉ nhắc đến mẹ và các bạn thiếu nhi vì những năm ấy đảm đang đồng ruộng chủ yếu là phụ nữ và trẻ con. Thơ viết như không nhưng sức khái quát lại rất cao là thế.

Khổ kết thúc bài thơ là một khổ thơ đặc sắc. Hạt gạo ấy xứng đáng là hạt vàng, xứng đáng để nhà thơ nhỏ tuổi ca hát.

Em vui em hát
Hạt vàng làng ta

Hạt gạo nhỏ bé mà có đủ vị, hương, âm thanh lời hát, có không gian, có thời gian, có phong trào thiếu nhi, có lịch sử đánh Mĩ. Bài thơ nho nhỏ mà nói bao điều lớn lao...

Trò chuyện với Trần Đăng Khoa, tôi mới hiểu vì sao anh tặng bài thơ này cho Xuân Diệu. Chính ông chứ không ai khác đã "mắng" chú bé Khoa về đoạn kết bài thơ. Trần Đăng Khoa kể:

"Ban đầu em viết đoạn kết:
Hạt gạo làng ta
Gửi ra tiền tuyến
Gửi về muôn phương
Làm nên chiến trường
Làm nên niềm vui
Các cô các bác
Đừng để gạo rơi
         
Khi em đưa cho Xuân Diệu, ông trợn mắt bảo: "Các cô các bác không phải là trẻ con đâu nhé, không đợi cháu dạy khôn như thế. Cháu còn bé phải tránh cái lối dạy dỗ. Giáo huấn - đấy là cái nhược điểm, cái bệnh chung của nền thơ ta. Cháu phải tránh xa".

Vì thế em đã viết lại đoạn kết như hiện nay".

Mới hay, dù đã là thần đồng như Trần Đăng Khoa, nếu không có ông thầy tài ba, một Đại sư Xuân Diệu thì cũng khó mà đi xa. Nhờ "mắng mỏ" nghiêm khắc của Xuân Diệu mà "Hạt gạo làng ta" trở nên "hạt vàng" trọn vẹn.


Hà Nội tháng 11, Nha Trang 12/1998

Tiền phụ cấp thâm niên cho nhà giáo - Quá chậm

8:44 PM |
Chế độ phụ cấp thâm niên cho nhà giáo được thực thi từ 1-9-2011, được tính từ ngày 1-5-2011, thế nhưng cho đến nay hơn 1 triệu giáo viên trong diện được phụ cấp thâm niên vẫn mong ngóng bao giờ khoản tiền được “hứa” sẽ “rót” cho họ trong bối cảnh lạm phát gia tăng.

Chờ đợi mòn mỏi


Cô Nguyễn Thị Kim Hương, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Lê Đình Chinh, quận 11 TPHCM cho biết: Khi hay tin được hưởng phụ cấp thâm niên, giáo viên nào cũng mừng và phấn khởi, nhà trường đã lập danh sách tính toán theo thâm niên công tác của hơn 30 giáo viên trong diện này và đã gửi lên phòng tài chính - kế hoạch quận. Tuy nhiên đến nay vẫn chưa thấy thông tin bao giờ mới có. Cô nói: “Cứ vài ngày giáo viên lại hỏi mà tôi không biết phải trả lời như thế nào?!”.

Theo cô, cứ tưởng với nghị định này giáo viên của trường năm nay sẽ được đón một cái tết đầy đủ hơn vì khoản phụ cấp sẽ phần nào bù đắp cho khoản thưởng tết chỉ được mấy trăm ngàn đồng như mọi năm. Thế nhưng, cái tết đang cận kề còn tiền phụ cấp thâm niên thì vẫn chưa thấy động tĩnh gì.

Cô N.T.M., giáo viên một trường mầm non ở quận 5 tâm tư: tôi nghĩ đã đến lúc nhà nước nên thay đổi chế độ cho chúng tôi chứ như giáo viên mầm non làm việc cả 15 năm nay nhưng lương cũng chỉ tròm trèm khoảng 3 triệu đồng, quy định phụ cấp thâm niên đã có sao mãi đến nay vẫn chưa thực hiện? Đã có nghị định thì nên thực hiện, rất nhiều giáo viên hiện nay cũng đang trông chờ vào phụ cấp này để phần nào cải thiện cuộc sống.

Tiền phụ cấp thâm niên cho nhà giáo - Quá chậm
Tiền phụ cấp thâm niên cho nhà giáo - Quá chậm
Các trường học trong thành phố cũng cho biết danh sách hưởng phụ cấp thâm niên của từng giáo viên đã được gửi lên quận từ tháng 10 nhưng đến bao giờ mới có thì không ai biết được. Người thì nói tháng 5, người thì nói tháng 10-2012 mới có, trong khi quy định từ tháng 9-2011, giáo viên sẽ được lãnh phụ cấp thâm niên. Cũng bởi sự chậm trễ này, không ít thầy cô giáo e ngại, biết đâu ngân sách không được tăng thêm, nếu có phụ cấp thâm niên, lương tăng lên nhưng tổng thu nhập thực tế vẫn không thay đổi?

Cô Lê Thị Lệ Vân, Hiệu trưởng Trường Mầm non Họa Mi 3 quận 5 trăn trở: quy định này được ban hành là niềm vui của các giáo viên. Tuy nhiên, hiện nay nhiều nhân viên trong trường như bộ phận kế toán, bảo mẫu, nhân viên, cấp dưỡng… rất thắc mắc vì họ cũng là người phục vụ cho ngành giáo dục nhưng không thuộc diện được phụ cấp thâm niên trong khi đó lương của họ hiện nay rất thấp.

Chính vì vậy chúng tôi nghĩ nên có chế độ để hỗ trợ bởi công việc của họ cũng rất quan trọng đối với hoạt động của nhà trường. Mấy năm nay vì thu nhập quá thấp nên nhiều nhân viên cấp dưỡng, bảo mẫu đã nghỉ việc khiến cho hoạt động của trường gặp không ít khó khăn.

Nên giải quyết nhanh


Hiệu trưởng các trường cho biết, nếu tính phụ cấp thâm niên theo mức lương hiện hành, bình quân mỗi giáo viên sẽ tăng khoảng 465.000 đồng/tháng. Tuy nhiên, với mỗi giáo viên sẽ khác nhau tùy theo hệ số lương, số năm giảng dạy. Cái hay của phụ cấp thâm niên là được tính đóng hưởng bảo hiểm xã hội, y tế, bảo hiểm thất nghiệp, khi các thầy cô giáo về hưu thì sẽ có mức lương hưu cao hơn hẳn so với đối tượng khác không có phụ cấp thâm niên.

Theo Bộ GD-ĐT: Mục tiêu chính của phụ cấp thâm niên nhằm động viên, khích lệ nhà giáo trong điều kiện kinh tế còn khó khăn, thu nhập còn thấp hiện nay, giúp nhà giáo yên tâm với nghề, nâng cao chuyên môn. Đây cũng là một chế độ tạo sức hút những người giỏi vào nghề giáo, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục. Phụ cấp thâm niên là phụ cấp mang tính đặc thù cho nhà giáo mà không phải là phụ cấp ngành, do đó các đối tượng như: kế toán, bảo mẫu, nhân viên, cấp dưỡng… không nằm trong diện được hưởng phụ cấp thâm niên.

Ông Lê Hoài Nam, Phó Giám đốc Sở GD-ĐT TPHCM cho biết: Sở GD-ĐT TPHCM cũng đang hoàn tất mọi thủ tục và thống kê số lượng giáo viên nằm trong diện được hưởng chế độ phụ cấp thâm niên, chắc chắn chế độ này sẽ được giải quyết trong thời gian tới và được truy lãnh đầy đủ theo quy định. Tuy nhiên, vẫn phải chờ thông tư hướng dẫn của Bộ GD-ĐT thì sở mới có thông báo cụ thể.

Về vấn đề ngân sách có đủ để chi đầy đủ cho giáo viên hay không, ông Nam cho biết thêm đây là nguồn kinh phí thực hiện chế độ phụ cấp thâm niên đối với nhà giáo, được sử dụng từ nguồn thu hợp pháp của đơn vị và nguồn kinh phí do ngân sách nhà nước đảm bảo. Hơn nữa đây là chế độ góp phần động viên và giải quyết một phần khó khăn cho đội ngũ nhà giáo cũng như làm tăng phần hưởng lương hưu sau này chính vì vậy chắc chắn khi có thông tư hướng dẫn cụ thể sẽ được giải quyết đầy đủ cho các thầy cô giáo, thu nhập chắc chắn sẽ tăng.

Giải quyết phụ cấp thâm niên cho nhà giáo là một chủ trương tốt đẹp và có ý nghĩa quan trọng trong việc khuyến khích sinh viên vào ngành sư phạm. Tuy nhiên từ chủ trương đến thực tế vẫn còn cả một khoảng cách. Cho đến nay, các trường học vẫn đang chờ sở, sở thì nói chờ bộ hướng dẫn… Đến bao giờ chủ trương này mới đến được với các thầy cô giáo?

Đã đến lúc Bộ GD-ĐT cần phải có hướng dẫn cụ thể, nhanh chóng giải quyết chế độ phụ cấp thâm niên cho nhà giáo, không nên để cho giáo viên phải đợi mỏi mòn khi chủ trương là hoàn toàn phù hợp để nâng cao chất lượng đời sống giáo viên hiện nay.

LÊ LINH

"Sống được bằng lương, chẳng ai đi dạy thêm"

8:19 PM |
Thầy giáo dạy Toán có vẻ ngoài như diễn viên, được nhiều học sinh ngưỡng mộ lập hẳn một trang "phát cuồng", đã có trải lòng về những trăn trở, khó khăn của một giáo viên trẻ.

Thầy Lại Tiến Minh được biết tới là một giáo viên dạy Toán trẻ, được nhiều học trò ngưỡng mộ, lập fanpage trên mạng xã hội. Thầy hiện là giảng viên thuộc biên chế trường ĐH Kiến trúc Hà Nội và cũng là giáo viên hợp đồng tại trường THPT Lương Thế Vinh.

Cách đây không lâu, bài viết chân dung thầy Lại Tiến Minh đã được đăng tải và nhận được nhiều ý kiến phản hồi tích cực từ độc giả. "Nhiều người liên hệ với tôi chỉ để nói những lời động viên, khích lệ tôi cố gắng cống hiến. Tôi không gặp họ, cũng không biết họ là ai nhưng chính những điều nhỏ nhặt đó làm tôi có thêm động lực với con đường của một nhà giáo" - thầy Lại Tiến Minh chia sẻ.

"Sống được bằng lương, chẳng ai đi dạy thêm"


- Sau 4 năm làm giáo viên, thầy có hài lòng với công việc của mình?
- Hiện tại tôi khá hài lòng với công việc của mình. Tôi thấy môi trường làm việc chỗ tôi tương đối tốt, học sinh, sinh viên khá ngoan. Quan trọng nhất không bị áp lực về thành tích, hồ sơ sổ sách và hội họp. Ở trường ĐH Kiến trúc, nếu bạn làm tốt bạn sẽ được trọng dụng, không nhìn vào tuổi tác và những điều kiện khác để cất nhắc như ở một số trường khác.

- Lý do gì thầy chọn nghề giáo thay vì những công việc hấp dẫn khác?
- Việc tôi chọn nghề giáo cũng là một sự tình cờ. Sau này tôi mơi thấy nghề giáo cũng phù hợp với mình vì thôi thấy mình hình như cũng có chút năng khiếu sư phạm (cười).

- 4 năm không phải là dài nhưng cũng đủ để một giáo viên trẻ có cái nhìn toàn cảnh về những gì mình đã trải qua. Với những vấn đề giáo dục hiện nay, thầy có trăn trở gì?

- Tôi thấy giáo dục ở nước ta còn rất nhiều điều phải xem xét. Quan trọng nhất là giáo dục chưa gắn liền với thực tế cuộc sống. Nhiều khi chính giáo viên lại là người biến học sinh thành những cỗ máy với chương trình học tập, bài vở quá nặng thiên về truyền đạt kiến thức hơn là rèn luyện kỹ năng, đạo đức, lối sống cho học sinh.

Tôi nghĩ đổi mới giáo dục là một việc làm cấp bách.

- Theo thầy, khó khăn lớn nhất đối với một giáo viên trẻ là gì? Thầy có thể chia sẻ kinh nghiệm vượt qua những khó khăn này?

- Tôi nghĩ khó khăn lớn nhất đối với một giáo viên trẻ chính là khả năng sư phạm không được rèn luyện nhiều qua thực tế. Giáo viên mới ra trường thường ôm đồm nhiều kiến thức, chỉ tập trung thể hiện giảng bài mà quên theo dõi xem học sinh có tiếp thu được không.

Các tiết học của tôi, tôi thường giao lưu, quan sát bài làm của từng em học sinh một, tùy thuộc vào mức độ nhận thức của các em từ đó đưa ra phương pháp giảng dạy phù hợp.

- Thầy nghĩ sao về những áp lực của nghề giáo, do bản thân công việc, phụ huynh học sinh hay cả xã hội?

- Nghề giáo bây giờ chịu quá nhiều áp lực. Tôi thấy ở các trường phổ thông áp lực về thành tích, hồ sơ sổ sách, thanh kiểm tra, hội họp quả là... ác mộng. Giáo viên phải kiêm nhiệm nhiều việc ở trường, nhất là giáo viên trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm thì chuyện xử lý các công việc hành chính mất rất nhiều thời gian và khiến cho họ không có điều kiện để tiếp tục học tập, nâng cao trình độ.

Trong khi đó, nhiều phụ huynh kỳ vọng nhà trường, giáo viên "nhào nặn" con cái họ thành những cá nhân xuất sắc mà quên mất nhiệm vụ giáo dục của gia đình. Thậm chí, có những gia đình phó thác hoàn toàn trách nhiệm giáo dục con cái lên những người làm nghề giáo. Chưa kể những phản ứng tiêu cực từ phía những học sinh cá biệt.

- Đối với những học trò khó bảo, thầy Lại Tiến Minh dùng cách nào để thuyết phục?

- Tôi cũng đã từng gặp nhiều học sinh cá biệt. Cá nhân tôi cho rằng việc quan trọng nhất khi giáo dục một học sinh cá biệt là cần phải tâm sự để hiểu được câu chuyện của các em, hiểu được hoàn cảnh, nguyện vọng của các em từ đó đưa ra các biện pháp giáo dục cho phù hợp.

Sẽ là sai lầm khi áp dụng quá nhiều hình thức kỷ luật học sinh cá biệt, giống như dồn các em vào đường cùng, khi đó sẽ xảy ra những hậu quả không hay. Phải làm cho học sinh thấy mình đứng về phía các em và đang làm tất cả những điều tốt nhất có thể cho các em.

- Một số người còn nói, thái độ tôn kính của xã hội và học sinh, sinh viên đối với giáo viên ngày nay không còn được như xưa, thầy nghĩ điều đó có đúng không?

- Ngày nay học sinh, sinh viên dường như thực tế hơn và không có cái nhìn ngưỡng vọng, hay thái độ e dè khi tiếp xúc với giáo viên như ngày trước. Do đó, thái độ của các em đối với giáo viên vì thế cũng có phần nhạt đi.

Quan điểm của tôi là mình làm tròn trách nhiệm của một nhà giáo tâm huyết với nghề, giúp đỡ các em hết mức có thể. Tôi không mong nhận lại gì cả.

- Với cương vị là giáo viên dạy Toán, thầy đánh giá ra sao về năng lực bản thân?

- Hiện tại chưa có điều gì của bản thân làm tôi hài lòng cả. Tôi còn phải cố gắng nỗ lực nhiều nữa để rèn luyện nâng cao chuyên môn, phẩm chất đạo đức nghề giáo.

Sắp tới, Bộ GD&ĐT chủ trương đổi mới giáo dục. Trong đó, sẽ có những đổi mới đối với giáo viên, đặc biệt là giáo viên trẻ. Thầy có quan tâm tới vấn đề này không và có ý kiến gì?"Sống được bằng lương thì chẳng ai muốn đi dạy thêm"

- Nên có những ưu đãi đặc biệt đối với ngành sư phạm. Chúng ta đều biết là mấy năm gần đây điểm tuyển sinh đầu vào của các trường sư phạm rất thấp. Vậy thì nguyên nhân tại sao nhiều người không mặn mà với ngành sư phạm? Chất lượng giáo viên thấp sẽ có ảnh hưởng thế nào thì ai cũng biết.

Do vậy, tôi nghĩ nên có chế độ đãi ngộ đặc biệt đối với giáo viên, đặc biệt là giáo viên trẻ, sao cho họ có thể sống bằng lương, có điều kiện được học tập nâng cao trình độ, phát triển bản thân. Có như vậy, họ mới tâm huyết với nghề.

- Nhiều người cho rằng mức lương chưa hợp lý làm khó nghề giáo. Thầy làm cách nào vượt qua những khó khăn tài chính vì mức lương nhà giáo hiện chưa cao?

- Mức lương thấp không chỉ là khó khăn đối với nghề giáo mà còn là của những người làm công ăn lương nói chung, nhất là đối với những người mới ra trường. Tôi nghĩ chẳng ai có thể đủ sống (nhất là ở các thành phố) với mức lương khởi điểm thấp như vậy. Bản thân tôi cũng phải tranh thủ thời gian ngoài giờ đi dạy ở các trung tâm bồi dưỡng văn hóa hoặc dạy các nhóm học sinh do phụ huynh học sinh tổ chức.

Cá nhân tôi, việc đi dạy thêm cũng thu lượm được nhiều điều, vừa rèn luyện được chuyên môn, khả năng sư phạm vừa cải thiện được thu nhập. Thực ra tôi cũng từng có ý định đầu tư chứng khoán, bất động sản, mở cửa hàng…nâng cao thu nhập, nhưng sau đó gia đình tôi khuyên nên tập trung vào công việc mình đam mê nên tôi đã từ bỏ. Khó có thể hoàn thành tốt nhiều việc cùng lúc được.

- Vấn đề dạy thêm, GS Phạm Minh Hạc, nguyên Bộ trưởng Bộ GD&ĐT có nói: phải tính toán thế nào để giáo viên đủ sống. Với phụ cấp dành cho giáo viên ở miền núi 70%, họ không đủ tiền về quê thăm bố mẹ. Như thế ai mặn mà với giáo dục miền núi? Giáo viên không đủ sống thì sẽ tiếp tục xảy ra lạm thu, dạy thêm, học thêm... Thầy có đồng ý với ý kiến này?

- Tôi đồng ý với ý kiến này. Tôi nghĩ nếu đã sống được bằng lương chính được thì chẳng ai muốn đi dạy thêm làm gì. Giáo viên cũng vậy, nếu có thể sống được bằng tiền đứng lớp được thì sao họ phải dạy thêm.

Tuy nhiên, theo tôi việc dạy thêm xuất phát từ sự tự nguyện, từ nhu cầu thực sự từ hai phía giáo viên và học sinh cũng chẳng có gì xấu. Giáo viên đi dạy thêm vừa rèn luyện được chuyên môn vừa cái thiện được thu nhập, giúp họ tiếp tục bám lấy nghề. Tôi thấy có nhiều giáo viên không đi dạy thêm mà quay ra kinh doanh buôn bán dần dần thu nhập khá lên, họ cũng chẳng mặn mà lắm với nghề nữa. Đó mới là hiện tượng đáng báo động.

- Ngoài những vấn đề đối với giáo viên trẻ, thầy có ý kiến, đề xuất gì thêm đối với cả cách giáo dục, đặcbiệt là cấp 2, 3?
- Tôi nghĩ nền giáo dục của ta hiện nay đang đi lệch hướng. Mục đích của việc học ở phổ thông hiện nay là để thi chứ không tập trung vào việc đào tạo nên một con người toàn diện về “đức, trí, thể, mỹ”. Tôi thấy chúng ta đang bắt học sinh học nhiều thứ không thật sự cần thiết, không giúp gì được cho các em khi bước vào cuộc sống.

Giáo dục hiện tại chỉ tập chung vào việc truyền đạt cho học sinh kiến thức mà quên đi việc rèn luyện các kỹ năng cơ bản như: khả năng làm việc độc lập, khả năng làm việc theo nhóm, hòa đồng, phản biện, lãnh đạo và thuyết phục... Các kỹ năng này cần phải được rèn luyện trong 12 năm học phổ thông. Tôi nghĩ đổi mới, cải cách giáo dục một mặt là nâng cao chất lượng cơ sở vật vất, đội ngũ giáo viên một mặt phải rà soát lại hệ thống sách giáo khoa, chương trình học theo tiêu chí giảm tải kiến thức, tăng thời gian rèn luyện kỹ năng.

Mai Châm

Khi nào lương giáo viên mầm non hết "thấp do lịch sử"?

8:11 PM |
TTO - Đó là câu hỏi mà nhiều bạn đọc, giáo viên mầm non, người làm công tác giáo dục đặt ra khi nghe phần trả lời chất vấn tại Quốc hội của bộ trưởng Bộ GD-ĐT.

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận nhấn mạnh do lịch sử để lại nên có một bộ phận giáo viên mầm non hưởng mức lương không đủ sống.

Ngành GD-ĐT từng trình Thủ tướng Chính phủ để có văn bản quy định điều chỉnh mức lương giáo viên mầm non ngang bằng mức lương tối thiểu, kèm theo các phụ cấp khác.

Hiện nay, Bộ GD-ĐT tiếp tục trình Thủ tướng cho gia hạn quy định này vì sắp hết hiệu lực.

Trước giải thích của Bộ trưởng Phạm Vũ Luận, nhiều bạn đọc lại nhớ về lời hứa của nguyên bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân cách đây gần một thập kỷ.

Theo đó, vào ngày 17-11-2006, trong một buổi gặp gỡ các nhà giáo nhân dân và giáo sư khu vực phía Bắc, ông Nguyễn Thiện Nhân đã cho biết bộ sẽ trình Chính phủ đề án cải cách tiền lương nhà giáo để đến năm 2010, các thầy cô giáo có thể sống được bằng chính đồng lương của mình.

Chia sẻ với TTO, bạn đọc Hoài Thu bức xúc: “Đất nước đã hòa bình 40 năm rồi, nếu lương giáo viên mầm non không đủ sống là do “lịch sử để lại” vậy thì tại sao Bộ GD-ĐT không làm điều gì đó để cải thiện?”.

Bộ GD-ĐT vẫn nợ một lời hứa

Khi nào lương giáo viên mầm non hết "thấp do lịch sử"?

Bạn Trần Quang Dinh thắc mắc: “Thưa ngài bộ trưởng, lịch sử là lịch sử nào? Câu trả lời của bộ trưởng không thuyết phục đối với cả người trong nghề lẫn ngoài nghề!”.

Bạn Kim - một sinh viên ngành sư phạm mầm non - băn khoăn: “Ngành mầm non vất vả mà tiền lương không được nhiều như các ngành khác.

Lúc vào ngành nghe nhiều người nói sau này sẽ thay đổi nhưng giờ khi gần ra trường rồi mà mọi thứ vẫn vậy. Không biết sau này ra trường cuộc sống của mình sẽ như thế nào”. Kim cho rằng thời buổi này không thể cứ “có tâm với nghề” là đủ để sống, để nuôi gia đình.

Là người làm công tác quản lý giáo dục, cô T - phó hiệu trưởng một trường mầm non - thừa nhận: “Mỗi ngày với một hoạt động khác nhau, chúng tôi đều phải thay đổi, làm mới đồ dùng dạy học. Giáo viên phải tự bỏ tiền để hoàn thành chúng.

Vì vậy, với mức lương hiện tại thật sự không đủ sống, mong nhận được sự quan tâm hơn nữa của các cấp có thẩm quyền để có chế độ ưu đãi dành riêng cho giáo viên mầm non chúng tôi, giúp công tác nuôi dạy trẻ được tốt nhất”.

Áp lực nhiều, lương chẳng bao nhiêu


Theo cô L - một giáo viên trực tiếp giảng dạy các bé, sư phạm mầm non là nghề rất áp lực nhưng mức lương lại không tương xứng. Áp lực có thể đến từ nhiều phía như phụ huynh, ban giám hiệu và từ chính các bé.

Cả ngày, các cô giáo phải lo cho các em không ngưng tay nên có việc gì là tranh thủ làm đêm. Nhất là những khi có đoàn kiểm tra, giáo viên lại phải lo sổ sách, về đến nhà là tận khuya.

Thời gian làm việc của giáo viên mầm non ở trường thường kéo dài hơn so với các ngành nghề làm theo giờ hành chính khác (6-8 giờ mỗi ngày).

Phần lớn thời gian còn lại là hội họp, soạn bài giảng và làm đồ dùng dạy học, đồ chơi cho các em. Thậm chí giáo viên còn là người trực tiếp lau sàn cho các em vui chơi đảm bảo vệ sinh.

Thạc sĩ Võ Trường Linh, trưởng bộ môn đặc thù (khoa giáo dục mầm non Trường ĐH Sư phạm TP.HCM), nhận định: “Ngày trước người ta chỉ gọi giáo viên mầm non là cô nuôi dạy trẻ, sư phạm mầm non không được xếp vào hệ thống giáo dục.

Ngày nay, dù đã được xếp vào ngành giáo dục nhưng thu nhập của giáo viên mầm non nhìn chung vẫn rất hạn chế. Nói như Bộ trưởng Luận là có cơ sở nhưng có phần thoái thác trách nhiệm vì thực tế chúng ta cần nhìn rõ mình đã làm được gì nhằm thay đổi cái “lịch sử để lại” ấy”.

Theo ông Linh, tại nhiều hội thảo, các giáo viên đầu ngành đều đã đề cập vấn đề mức lương cho giáo viên mầm non.

Thực tế ở cấp mầm non, tất cả tiết học đều được thiết kế dạng vừa học vừa chơi nên giáo viên phải đầu tư, chuẩn bị rất nhiều để biến môn học khô cứng thành trò chơi hấp dẫn các em. Cấp tiểu học thì bao quát hơn nhưng được chia nhiều bộ môn. Ở cấp THCS, giáo viên dạy môn nào chỉ chuyên môn đó.

Lương thấp nên xã hội nghĩ nhiều đến tiêu cực


Qua quá trình trực tiếp giảng dạy, cô L. cho rằng chính mức lương mà xã hội vẫn biết là rất thấp của giáo viên mầm non khiến nhiều người có cái nhìn chưa tốt về nghề này.

Cô L. cho biết nhiều phụ huynh cứ nghĩ giáo viên mầm non đã lén lút đánh đập, hành hạ con họ nếu họ không “bồi dưỡng”. Suy nghĩ ấy làm mỗi giáo viên cảm thấy tủi thân và chán nản.

Cô L. tâm sự sắp tới sẽ chuyển công tác vì đã hoàn thành xong chương trình đại học.

Còn chị Hồng Thoa (Q.11, TP.HCM) kể lại gia đình từng động viên chị thi sư phạm mầm non chỉ với lý do là sau này ra trường dù đi làm lương ít nhưng bù lại là được tiền bồi dưỡng nhiều, hoặc sang làm ở những trường tư thục lương cao vì các bé phần lớn là gia đình khá giả.

Bạn Kim Ngọc - sinh viên ngành mầm non - chia sẻ: “Lúc em chọn nghề này vì dì em là giáo viên mầm non và em cũng yêu thích các bé chứ chưa tìm hiểu nhiều về tiền lương, Khi học thì nghe bạn bè nói làm cực mà lương không bao nhiêu. Hi vọng khi em ra trường sẽ có sự thay đổi”.

Hi vọng của Ngọc cũng chính là mong mỏi của bao thế hệ giáo viên mầm non để ít nhất đảm bảo được cuộc sống của mình, phục vụ tốt cho công tác giảng dạy.

Nguồn tuoitre.vn

Niềm đam mê của cô chủ nhỏ bỏ nghề đạo diễn để đi buôn

7:43 PM |
Ít ai biết cô nàng xinh đẹp, đáng yêu này đã dũng cảm ra sao khi bỏ việc đi buôn, đối mặt với những khó khăn để được sống với niềm đam mê của mình.

Tốt nghiệp đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội khoa Đạo diễn truyền hình, Hoài Thanh cũng từng có một quãng thời gian theo đuổi đam mê nghề nghiệp của mình. Tuy nhiên, vừa bước chân ra khỏi trường, đối mặt với thực tế, Thanh nhận ra mọi thứ không giống như mình tưởng tượng. Đam mê thì vẫn cháy, song việc thực hiện những ý tưởng không phải là điều dễ, khác quá xa so với những mơ mộng ban đầu, cô gái nhỏ đã quyết định bỏ việc đi buôn.

Niềm đam mê của cô chủ nhỏ bỏ nghề đạo diễn để đi buôn
Vũ Hoài Thanh, 24 tuổi
“Người ta không thể làm gì thành công được nếu bị cạn dần đam mê”

Thanh cũng thừa nhận, là sinh viên mới ra trường, năng lực chưa có đủ, kiến thức đầy ắp nhưng chưa được áp dụng thực tế. “Thực sự khoảng thời gian đó, em cảm thấy áp lực vô cùng. Nếu trước kia ở trường học, được tự mình trải nghiệm trong kịch bản và những bài phóng sự tự quay, thì khi bước chân vào xã hội, em không được làm theo ý mình mà phải tuân thủ chỉ thực hiện phần công việc được giao, đôi khi phần công việc đó nằm ngoài chuyên môn của em. Chính vì thế em cảm thấy mình đang rơi vào một bãi chiến trường, bản thân thì cầm súng vừa khóc vừa ngơ ngác không biết đi đường nào để không bị lạc nhịp với đồng đội. Em hoàn toàn không hiểu mình phải làm gì và làm như thế nào. Em gần như chẳng còn thấy đam mê của mình nằm ở túi áo hay túi quần nào nữa, ngày qua ngày đi làm đều chỉ thấy sợ hãi và lo lắng mong qua hết ngày thật nhanh”, Hoài Thanh chia sẻ.

Thấy mình đang mất dần đam mê với nghề, cô thấy không ổn chút nào. Càng nghĩ càng lo thì áp lực càng lớn. Thanh cảm thấy rất nể phục đồng nghiệp, ai cũng có thể làm trọn vẹn lượng lớn công việc được giao, còn bản thân vẫn đắm chìm trong một núi rắc rối mà không biết hỏi ai. Bên cạnh đó, Thanh lại rất hay ốm vặt, sức khỏe kém trong khi công việc truyền hình đòi hỏi lúc nào tinh thần cũng lên dây cót và sẵn sàng đội nắng đội mưa ra đường. Vì thế, Thanh cảm thấy mình giống như con rùa, bò mãi chẳng tới đích, tự làm mình mất điểm trong mắt mọi người. Người ta không thể làm gì thành công được nếu thiếu đam mê. Biết điều này nên Thanh đã suy ngẫm để tìm ra hướng đi mới cho mình.

Trước tình thế đó, Thanh đã về nhà và có cuộc nói chuyện nghiêm túc với bố mẹ là xin bỏ nghề để tìm công việc khác phù hợp với năng lực bản thân hơn. Tuy nhiên, bố mẹ Thanh không đồng ý. Đấy lại là khoảng thời gian căng thẳng nhân đôi khi vừa phải chịu áp lực công việc và áp lực từ gia đình. Bố mẹ Thanh đặt rất nhiều hy vọng vào Thanh, bố luôn cổ vũ Thanh cố gắng lên, cố hết sức mình bởi bố tin Thanh làm được. Song, lúc đó Thanh rất mệt mỏi. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, Thanh ốm nặng một trận.

Rồi một ngày Thanh lấy hết can đảm, nộp đơn xin nghỉ việc rồi mới về nói với bố mẹ. Hậu quả không cần nói ai cũng biết, Thanh bị bố mẹ mắng cho một trận vì đã phụ lòng tin của gia đình. Thanh hiểu bố mẹ muốn con gái được làm việc trong môi trường tốt, song bản thân Thanh biết mình chưa đủ khả năng để có thể đạt được hiệu quả cao trong công việc đó. Rồi bẵng đi 1 thời gian, mọi chuyện nguôi ngoai dần ... Thì Thanh tìm thấy một đam mê khác. Đó là kinh doanh.

“Em cảm thấy may mắn vì đã chọn đúng con đường”

Thanh kể, từ khi học cấp 3 và đại học, cô nàng đã có “máu kinh doanh” rồi. Hồi lớp 12, Thanh đã có gu thẩm mỹ khá tốt và phù hợp với xu hướng thị trường. Thanh tự lựa chọn mua vài bộ quần áo, phụ kiện, phối đồ rồi chụp ảnh đăng bán, không ngờ bán được liền. Cảm thấy ham thích công việc bán hàng, lên đại học Thanh rủ bạn bè kinh doanh thời trang online, song, ban đầu không ai biết đến nên gặp khó khăn trong việc tiêu thụ. Cô nàng bèn lên chiến dịch quảng cáo trên mạng, lâu dần khách nọ giới thiệu khách kia, cửa hàng dần đông khách, Thanh cũng mở rộng quy mô các mặt hàng.

Tuy nhiên, ban đầu bố mẹ Thanh chỉ đồng ý cho cô nàng tập tành kinh doanh cho biết thôi, chứ việc học vẫn là quan trọng nhất. Không muốn làm trái lời bố mẹ, Thanh cố gắng vừa học vừa để ý tới công việc đang “hái ra tiền” của mình. Kể cả khi đi làm, Thanh vẫn không bỏ bê công việc kinh doanh của mình.

Đến khi từ bỏ nghề truyền hình, Thanh quyết tâm bắt tay vào mở cửa hàng. Nhưng “đụng việc” rồi mới thấy khó khăn. Khó khăn đầu tiên phải kể đến chính là hỏi xin ý kiến gia đình. Đây là việc tốn nhiều nước bọt và nước mắt nhất của Thanh bởi gia đình cô nàng không có ai theo nghiệp kinh doanh. "Bản thân em vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm kinh doanh, trong khi đó lại dốt toán, tính chậm, chẳng biết tư duy số má như thế nào. Thậm chí thỉnh thoảng tính tiền em còn sai, kiếm được đồng nào là lại ăn tiêu hết cả vốn cả lãi. Vì thế mà bố mẹ em cũng hoảng khi nghe em nói muốn tự đứng lên mở cửa hàng”, Thanh cười tâm sự.

Sau đó là chuỗi ngày tìm cách thuyết phục của cô nàng. Nghe Thanh nói cũng có lý, lại thấy con gái mê mệt thời trang và cũng có “khiếu” kinh doanh, bố mẹ Thanh đã đồng ý. “Bố là người đã chở em đi rong ruổi suốt ngoài đường tìm mặt bằng thuê cửa hàng , mới đầu cửa hàng của em chỉ bé xíu thôi, nằm trên một phố nhỏ ở khu trung tâm. Lần đầu tiên nhìn thấy cửa hàng em đã thích rồi vì nó be bé xinh xắn, hợp với đồ của em. Lúc đấy em cứ sợ bố mẹ không giúp gì, nhưng không ngờ mặt ngoài bố mẹ nói không đồng tình, song bố mẹ giúp em từ việc lắp cái rèm đến sửa bóng đèn, đóng tủ... Hoàn thành xong, trông cửa hàng khá xinh. Ai cũng khen cửa hàng bé mà biết trang trí, nhìn rất bắt mắt. Đó đều là công lao của bố em hết đấy ạ”, Thanh tự hào nói.

Niềm đam mê của cô chủ nhỏ bỏ nghề đạo diễn để đi buôn
Một góc tại cửa hàng của mình


Thanh vốn có nhiều khách quen, lại biết cách tư vấn chọn đồ cho khách nên càng ngày càng đông. Bản thân cô nàng cũng tự phối đồ rồi chụp làm mẫu cho chính cửa hàng của mình.

Là một người trẻ tuổi, lại sẵn sàng bỏ việc đi buôn, theo đuổi chuyện kinh doanh may rủi, Thanh cũng từng rất lo lắng. Thanh chia sẻ, quan điểm của cô nàng hoàn toàn không ủng hộ việc bỏ một công việc tốt để chạy theo kinh doanh. Công sức và tâm huyết cô nàng bỏ vào đây cũng khá lớn, 100% thời gian của cô nàng là dành cho cửa hàng. Nhưng Thanh cũng thừa nhận mình may mắn vì đã không một lần nữa khiến bố mẹ thất vọng.

Ngay khi nghỉ việc, hay kể cả bây giờ. Nhìn lại quãng thời gian đó Thanh cũng cảm thấy rất hối tiếc, học 4 năm để có tấm bằng đại học hoàn toàn không phải dễ dàng gì. “Em nhớ mồ hôi công sức của em bỏ ra, nhớ những đam mê hay ước mơ hồi đó em ấp ủ. Mà bản thân em lại không cố gắng được, em không đổ lỗi cho tác động bên ngoài hay sức khỏe bản thân. Em tự thấy em mới là người có lỗi, không đủ cố gắng để theo đuổi đam mê mà bản thân cũng không biết giữ lại như nào. Ngay như bây giờ, nhiều khi em nhìn các bạn cùng khóa làm đài này đài khác. Tham gia phim này hay chương trình khác em cũng rất thèm, rất nhớ. Nhớ cảm giác làm nghề”, Thanh chia sẻ. Cô nàng cũng khẳng định chắc nịch rằng mặc dù như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là Thanh bỏ nghề, sẽ có một ngày Thanh quay lại với nghề truyền hình.

Thanh nói cô nàng luôn biết kinh doanh là thứ không nói trước được gì, tương lai bấp bênh. Nên ngay khi bây giờ lúc Thanh còn làm được thì luôn cố hết mình, ít ra trong đời nếu có nhìn lại Thanh không cảm thấy mình mắc sai lầm đến lần thứ 2 vì không chịu cố gắng

Hiện các mặt hàng mà Thanh bán chủ yếu là đồ phụ kiện in họa tiết như ví hoa, cốc hoa, túi hoa, case cũng hoa ...  Khách của Thanh đa số đều là các bạn học sinh sinh viên. Nhiều khi Thanh cũng tự chụp đồ rồi quảng cáo và chào bán trên mạng. Số lượt like và theo dõi trên facebook của cô nàng cũng khá cao, cho thu nhập hàng tháng ổn định.

“Trong tương lai, em hy vọng có thể mở thêm nhiều shop nhỏ như vậy nữa”, Thanh cười nói.

Nguồn Afamily

Tham luận: Bảo mẫu - Người chăm sóc những mầm chòi non

1:08 AM |
"Người chăm sóc những mầm chòi non" - buổi tham luận do Phòng Giáo dục quận 1, Tp Hồ Chí Minh tổ chức ngày 5/4, đây là lần đầu tiên có một ngày hội dành cho các cô bảo mẫu, tại buổi tham luận này các cô bảo mẫu còn tham gia vào một hoạt động vừa mang tính lễ hội vừa để trao đổi, nâng cao nghiệp vụ: giải quyết tình huống, thể hiện kỹ năng chăm sóc học sinh, làm bài kiểm tra kiến thức.

Đây là dịp hiếm hoi được thấy các cô bảo mẫu diện áo dài, bước lên sân khấu ca hát thay vì lui cui ở góc lớp lau chùi từng ca nước, dán tên lên từng đôi dép, xếp từng chiếc bàn chải đánh răng hay dọn từng chiếc gối, mền vào đúng vị trí cho học sinh đi ngủ.

Nghề bảo mẫu cần được quan tâm hơn nữa
Những tình huống sư phạm thực sự mà các cô đã trãi qua, những khó khăn, vướn mắc, thật gần gũi khi chính các cô chăm lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ của trẻ, không những thế do gần gũi lâu nên hầu hết các cô đều nắm được những thói quen của từng em. Nhiều cô rất run khi lần đầu tiên cầm micro và kể câu chuyện của mình trước đám đông.

Các cô cũng mạnh dạn đề xuất, kiến nghị việc ngành giáo dục và toàn xã hội cần quan tâm hơn nữa đến nghề bảo mẫu hiện nay, với đặc thù công việc hết sức vất vả nhưng mức lương chưa cao.
Các cô phải tranh thủ làm việc khi các em đã đi ngủ

Không chỉ là những chia sẽ về nghề, về những niềm vui nỗi buồn của nghề mà còn là những câu chuyên về giấc mơ làm giáo viên còn dang dở, đành theo học lớp nghề bảo mẫu, đậu lại ở cái nghề cũng gần với giáo viên và hơn hết là được gần các em học sinh. Chỉ có người trong nghề mới thấm cái cực nhọc khi một cô phải lo cho ba, bốn chục đứa học trò. Công việc hầu như không thể ngơi tay bởi trường học phải đúng giờ. 


Tranh thủ ăn khi học sinh đã ngủ, lau dọn khi các em thức dậy. Sáng đến sớm, chiều về trễ. Và còn là người hòa giải những mâu thuẫn, xử lý muôn vàn tình huống trong bữa ăn giấc ngủ của trẻ... Vậy mà trong các bài tham luận, chẳng thấy một lời than vãn, kêu ca, chỉ thấy những câu chuyện thật ngọt ngào, làm nhẹ đi những phút mệt mỏi, đầu tắt mặt tối với công việc của một “bà mẹ đông con”.

Những câu chuyện nho nhỏ diễn ra hằng ngày khi mà những học sinh bán trú có gần 10 giờ đồng hồ ở trường, như những ngọt ngào lắng đọng lại với các cô sau những giờ làm việc vất vả.

Cô Dung chia sẻ, bảo mẫu Trường tiểu học Nguyễn Thái Bình, thật sự sốc khi cha của một học trò vào trường và cho con một bạt tai chí mạng ngay trước mặt các cô bảo mẫu vì cháu đánh nhau với bạn. “Vừa run, nhưng tôi vẫn cố gắng bình tĩnh đưa em vào phòng y tế, phụ huynh em không đi theo cũng chẳng tỏ ra lo lắng gì, càng nghĩ càng thương và muốn bù đắp cho học trò” - cô rơm rớm kể.
Các cô như một bà mẹ đông con

Chợt chạnh lòng khi nghĩ đến hàng ngàn cô bảo mẫu khác vẫn đang túi bụi với công việc, với đồng lương chật vật, không biết bao giờ các cô có được một ngày hội thật sự để được nghỉ ngơi và ca hát, được kể cho nhau nghe những câu chuyện nghề rất đặc thù chỉ có ở những ngôi trường bán trú.

Công việc cực nhọc là vậy nhưng vì yêu nghề, yêu trẻ và hơn hết là gánh nặng mưu sinh, gia đình nên các cô vẫn bám trụ với nghề bảo mẫu trong khi đồng lương ít ỏi so với mức sống hiện đại. Một thực trạng đáng buồn là chỉ có một đến hai cô bảo mẫu trong một lớp 40 bé, trong khi tiêu chuẩn ở một số nước chỉ có 4 bé trên một bảo mẫu, nghĩa là với 1 lớp 40 bé thì cần 10 cô bảo mẫu.

Các cô cần lắm những chính sách hỗ trợ, những sẻ chia, cảm thông của xã hội để các cô yên tâm làm việc, có thể sống bằng đồng lương của mình và những người học bảo mẫu có thể yên tâm cho việc học và theo đuổi nghề sau này.

Theo Tuoitre.vn

KHI MÀY RÂU LÀM NGHỀ BẢO MẪU

9:53 PM |
Lâu nay, ta chỉ biết và cũng chỉ nói về các cô giáo mầm non. Ít ai nghĩ rằng đàn ông, con trai lại đi làm nghề bảo mẫu. Với tôi, hồi nhỏ có đọc trên mục chuyện lạ bốn phương của một tạp chí nào đó câu chuyện về một nam thanh niên ở Matxcơva làm "cô nuôi dạy trẻ mầm non".

Tưởng chuyện chỉ có ở nước Nga xa xôi, không ngờ, ngay chính ở quê mình cũng có một người thầy đang ngày ngày cùng hát, cùng múa, lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho các cháu mầm non. Thầy giáo Lê Đăng Hạnh ở Trường mầm non Quỳnh Phương, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An là câu chuyện tôi muốn kể hôm nay.


Khi hay tin có người thầy mầm non ở xã Quỳnh Phương, thú thực, tôi không tin lắm. Nhưng đây lại là chuyện được xác nhận một cách “chính thống”, thế là tôi dong xe cả trăm cây số để mắt thấy tai nghe, đỡ phải thao thức câu hỏi, có hay không. Rồi ngay cả khi được cô hiệu trưởng xác nhận, tôi vẫn cứ băn khoăn: Cậu ấy có bị làm sao không nhỉ? Có đàn ông không? Và tôi đã vô cùng bất ngờ và cảm phục khi đứng trước người thầy... “mẹ hiền” ấy. 



Khi mày râu làm nghề bảo mẫu (Ảnh minh họa)

Này nhé, dáng người cao, gầy, lông mày lưỡi mác rậm rì và hàng ria mép cũng không kém phần tua tủa, nếu không được cạo thường xuyên. Đôi mắt Hạnh sáng quắc, cương nghị mà rất đỗi hiền từ. Và, đôi bàn tay rắn rỏi, hơi ngăm ngăm đen ấy của Hạnh lại hết sức mềm mại mỗi khi âu yếm trò yêu.

Thầy giáo... “mẹ hiền”

Gặp chúng tôi, Hạnh tỏ ra rất ngại. Cuối cùng thầy cũng đồng ý tậm sự về chuyện đời, chuyện nghề. Hạnh sinh năm 1985, là con thứ 2 trong gia đình có 3 anh em trai. Bố Hạnh làm nghề trồng rừng và kinh doanh lâm đặc sản, gia đình, theo như lời cô hiệu trưởng là thuộc vào hàng khá giả ở xã Quỳnh Vinh - Quỳnh Lưu.

Từ nhỏ, Hạnh đã rất ham thích hát múa và kể chuyện, nhất là những bài hát, câu chuyện kể của trẻ em. Những đêm trăng sáng hay những dịp hội hè, Hạnh đều quây quần bên các cháu nhỏ, cùng nhau hát múa, nô đùa. Xa chúng là Hạnh thấy nhớ. Từ đó, chàng trai ấy đã ấp ủ một nỗi niềm, được chăm sóc, dạy dỗ các cháu. Rồi, ngày làm hồ sơ thi đại học, cao đẳng đã đến, Hạnh chỉ nộp duy nhất một bộ hồ sơ đăng ký dự thi vào Trường Cao đẳng sư phạm Trung ương - Nha Trang, ngành mầm non.

Lại vò đầu, bứt tai, Hạnh thủ thỉ: “Gay nhất, trở ngại lớn nhất là từ bạn bè, anh em, ai cũng can ngăn đừng đi học mầm non. Đã vào học rồi vẫn còn có người can ngăn. Rất may, bố em là người tôn trọng quyết định của con nên em không bị lung lay ý chí”. Vừa trò chuyện với tôi, chốc chốc Hạnh lại phải chạy vào lớp để “ổn định trật tự”.

Và thỉnh thoảng câu chuyện lại bị gián đoạn vì phải phân xử kiểu: “Thưa thầy, bạn ấy đánh con. Thưa thầy, cho con đi...”. Lớp vắng thầy, như ong vỡ tổ. Xong, Hạnh lại tiếp: “Em vào trường nhập học, ai cũng ngạc nhiên. Lúc đầu ngại vô cùng, hơn 400 sinh viên cùng khóa chỉ duy nhất em là đàn ông. Đi đâu cũng có người nhìn, chỉ trỏ, ở đâu em cũng là người gây sự chú ý. Nhất là lần đi thực tập, mọi người đồn nhau, ngày nào họ cũng kéo đến xem. Nhưng rồi nghe đâu trước đây hai khóa cũng có 2 anh theo học mầm non, và mọi người cũng quen dần với sự có mặt của em nên cũng phần nào bớt ngại”.

Đoạn Hạnh tủm tỉm, thú nhận: “Nói thật với anh là bây giờ em đi cưa (tán) vợ rất khó. Nghe nói mình là thầy giáo mầm non nên họ ngại. Đến giờ em vẫn chưa có bạn gái”. Chia sẻ với Hạnh, cô Phương nói nhỏ với tôi trên đường về: “Trong trường có nhiều cô trẻ đẹp lắm, tôi đã làm mai cho Hạnh nhưng các cô đều phân vân.

Họ nói, cả hai vợ chồng là giáo viên mầm non lấy thì giờ đâu mà chăm lo con cái, gia đình, trong lúc thu nhập chẳng ăn thua gì. Khổ thế”. Cô còn cho biết thêm: Từ nhà Hạnh đến trường phải mất 15km, ban đầu cậu ấy ở nhờ nhà người thân, nhưng ngay cả người thân của Hạnh cũng tỏ ra ngại ngần vì có cháu trai đi dạy mầm non. Do vậy mà nhà trường bố trí cho Hạnh ở bán trú để cậu ấy đỡ phiền.

“Thưa thầy, con...”. Hạnh lại phải đứng lên, hiền từ với các trò: “Các bạn ơi, hôm nay lớp ta có khách quý, các bạn giữ trật tự để thầy làm việc với khách một tí nhé. Các bạn có đồng ý không?”. Cả lớp đồng thanh: “Thưa thầy, có ạ”. Nhìn ánh mắt của Hạnh dành cho các cháu, tôi hiểu lắm, một tình yêu trẻ nhỏ vô bờ của chàng thanh niên 26 tuổi này. Hèn chi Hạnh không thể bỏ cuộc.

Trong mơ cũng thấy trò yêu


Sáng nay Hạnh dạy các cháu bài tô màu, môn học tạo hình. Sau khi hướng dẫn chung, Hạnh lại phải tỉ mỉ bày cho từng cháu một. Khi tôi có mặt, cả vạt áo của Hạnh đã ướt đẫm mồ hôi. Thế mà Hạnh vẫn cười rõ tươi. Cô Phương thẳng thắn: “Chúng tôi chỉ giúp đỡ Hạnh thôi chứ hoàn toàn không bỏ qua cho cậu ấy bất cứ yêu cầu nào, thậm chí còn rất khắt khe về chuyên môn.


Trong mơ cũng thấy trò yêu (Ảnh minh họa)

Ví như, khi trường mở hội thi thao giảng, Hạnh bắt được bài múa là phải thực hiện ngay, không được phép đổi bài. Và Hạnh đã rất cố gắng để hoàn thành tốt bài thi. Hay như cắt dán, trang trí lớp học, làm đồ chơi cho trẻ... Hạnh cũng đều phải tự làm lấy, chị em chỉ giúp đỡ hướng dẫn thôi, không làm thay được”. Rồi không ngần ngại, cô Phương nói về cảm giác của mình khi hay tin Hạnh về trường công tác: Đó là 5 năm về trước, khi đó cô đang là phó hiệu trưởng.

Một ngày cuối hè, cô nhận được điện thoại của hiệu trưởng thông báo, nhận một giáo viên nam về trường. “Tôi không tin vào tai mình, phải hỏi đi hỏi lại cô hiệu trưởng mấy lần. Và lời cuối cùng tôi nói với cô hiệu trưởng là, không nhận cậu ấy có được không? Thú thực tôi không tin thầy giáo có thể vượt qua được trăm ngàn trở cản để dạy tốt ở bậc mầm non. Ấy thế mà Hạnh làm được, dù chưa giỏi giang như những người có thiên chức làm mẹ”.

Cô Phương chùng giọng, dường như những ngày căng thẳng của 5 năm trước vẫn chưa nguôi, những ngày mà chính cô phải rạc cả cổ để thuyết phục phụ huynh. Cô kể: Hay tin lớp học được dạy bởi một thầy giáo, phụ huynh phản ứng gay gắt, họ cương quyết không đưa con đến trường. Họ tuyên bố, không thể giao con vào tay đàn ông đi làm “cô giáo” mà lại còn non choẹt như vậy. Rất khó khăn mới có mấy phụ huynh cho Hạnh dạy thử. Chỉ trong thời gian ngắn, thầy trò đã quấn quýt lấy nhau như “mẫu tử”, rồi phụ huynh ngày càng tin yêu thầy giáo. Vì thế mà lớp của Hạnh bây giờ có sĩ số đông nhất trường, 42 cháu.

Cô Phương mỉm cười, nét mặt hài lòng, nói với tôi: “Nói thật, nếu không vì sự đam mê nghề nghiệp, không vì tình yêu thương trẻ của Hạnh thì tôi cũng không nhiệt tình với cậu ấy như vậy đâu. Nhà Hạnh thuộc hàng khá giả nhưng cậu ấy nhất quyết theo nghề này, Hạnh không hề thiếu thốn, không thiếu việc làm. Trong lúc, lương hồi đó chỉ có hơn 800.000 đồng, năm nay được vào biên chế mới được 2,4 triệu cộng với 150.000 đồng trực trưa lớp bán trú. Nhiều lần tôi động viên Hạnh xin chuyển về gần nhà, hoặc chuyển nghề khác, nhưng Hạnh một mực dạy mầm non và dạy ở trường Quỳnh Phương. Cậu ấy thật yêu nghề, yêu trẻ vô cùng”.

Hạnh lại gãi đầu: “Chao ôi, ngày đó sao mà buồn đến thế, bao nhiêu ước mong ra trường để được chăm bẵm các cháu bị tiêu tan, em buồn đến phát khóc. May mà sau đó mọi người đã hiểu và hết lòng tin yêu. Nói thật, em đã tính bỏ nghề về đi theo bố, nhưng nhớ tụi nhỏ quá. Nằm mơ thấy toàn chúng nó, những đứa trẻ ngoan ngoãn, hồn nhiên cứ vẫy tay đòi thầy, đáng yêu làm sao.

Và cả khi hát trong mơ cũng toàn là những bài mầm non”. Tôi hỏi nhỏ: Hạnh có thấy trở ngại gì không, ví như khi các cháu vệ sinh, chẳng hạn? “Lúc đầu cũng hơi khó khăn, vì em chưa làm những việc ấy bao giờ. Nhưng rồi quen, và thấy đó là chuyện bình thường. Em nghĩ, nếu có tình yêu thương con trẻ, thì bất kỳ ai cũng làm được cả” - Hạnh cả quyết.

Trở lại với lớp học, Hạnh tiếp tục từng nét vẽ với các cháu, trìu mến, thân thương. Và, dù nhễ nhại mồ hôi, “mẹ” Hạnh đã cùng cả lớp cất vang bài thơ “Bạn mới” để tặng chúng tôi trước lúc chia tay. Xe đã bon xa, bên tai tôi vẫn cứ ríu ra ríu rít: “Bạn mới đến trường / Hãy còn nhút nhát / Em dạy bạn hát / Rủ bạn cùng chơi...”. 


Phạm Việt Thắng
Nguồn sưu tầm


Khóa học khác của IEDI:

BẠO HÀNH TRẺ Ở NHỮNG CƠ SỞ GIÁO DỤC MẦM NON TỰ PHÁT (PHẦN 1)

1:41 AM |

BẠO HÀNH TRẺ Ở NHỮNG CƠ SỞ GIÁO DỤC MẦM NON TỰ PHÁT (PHẦN 1)


Chỉ trong 3 tháng cuối năm 2013 liên tục xảy ra 2 vụ bạo hành trẻ em diễn ra ở những cơ sở mầm non tự phát, gây những tổn thương về thể xác và tinh thần và để lại những san chấn tâm lý về lâu dài, ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của trẻ.

Bạo hành trẻ không thương tiếc, dấu hỏi cho lương tâm người giáo viên.


Ngày 17/12/2013, một đoạn clip ghi lại cảnh đánh đập dã man ở một trường mẫu giáo được đăng tải trên mạng. Theo điều tra, những hình ảnh này được quay tại cơ sở giáo dục mầm non Phương Anh.
 
Đoạn clip khiến người xem không khỏi bàn hoàng khi chứng kiến những cảnh đánh đập trẻ em vô cùng tàn nhẫn của hai bảo mẫu Lê Thị Đông Phương và Nguyễn Lê Thiên Lý.
Bạo hành ở cơ sở giáo dục mầm non Phương Anh

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt người xem là cảnh bảo mẫu túm cổ rồi đút thức ăn liên tục vào miệng các bé không chịu ăn. Đút được vài muỗn thì cháu bé nôn trớ và khóc. Thấy cháu bé khóc, cô giáo còn bóp mạnh vào đầu cháu bé ghì sát xuống đất rồi liên tục đánh mạnh vào lưng, đầu và mông cháu bé.

Tàn nhẫn hơn, khi một cháu bé phun cơm ra, liền bị bảo mẫu Lý xách hai tay xốc ngược lên cao rồi nắm tóc cho chúi đầu vào trong thùng phuy nước mặc cháu bé giãy giụa gào khóc. Nửa phút sau, Lý liền xách cháu bé này thả phịch xuống đất và tiếp tục đút cơm như chọc muỗng vào miệng.

Trong một đoạn khác, một bé gái 10 tháng tuổi bị bảo mẫu dùng chân kẹp người, kê đầu lên mặt bàn rồi dùng tay đè đầu, bịt mũi cho uống sữa. Gào khóc dữ dội, miệng trào sữa liên tục, bé gái liền bị bảo mẫu dùng khăn bịt kín miệng, mũi rồi nắm đầu lắc mạnh hàng chục lần.

Có cháu bé nôn thức ăn ra, liền bị bảo mẫu bắt phải ăn lại… do giá mua thức ăn rất đắt?!

Đan tâm giẫm chết bé 18 tháng tuổi.


Đã gần 6 tháng trôi qua nhưng người dân sống tại khu phố 6, phường Linh Trung, quận Thủ Đức vẫn còn ám ảnh việc bé 18 tháng tuổi – con của chị Võ Thị Huyền (25 tuổi, quê Nghệ An) cùng chồng là anh Đỗ Trọng Đức, bị người giũ trẻ  đạp chết. Phòng của vợ chồng chị Huyền ở gần nơi trọ của Nhờ, thấy cô này có con nhỏ nên chị thuê trông con là cháu Đỗ Ngọc Long (18 tháng tuổi) với giá 1,5 triệu đồng/tháng.

Sáng ngày 16/11/2013, khi bảo mẫu Nhờ cho Long ăn sáng thì cháu quấy khóc, Nhờ liền cầm chân bé lên cách nền nhà rồi dọa "nói hoài không nghe gì hết, tao ném luôn bây giờ".

Không may Nhờ tuột tay làm cháu Long rơi xuống, nằm ngửa dưới nền nhà. Bị ngã đau, Long càng khóc to hơn. Tức giận, Nhờ liền dùng chân phải đạp mạnh 2 cái vào ngực và bụng của cháu bé tội nghiệp rồi thản nhiên khóa cửa, bỏ đi vệ sinh.

Khoảng 20 phút sau, Nhờ quay lại thì thấy cháu Long bất tỉnh và có dấu hiệu co giật, sùi bọt mép. Dù đã tiến hành sơ cứu nhưng cháu bé vẫn không phục hồi. Hốt hoảng, Nhờ chạy ra ngoài nhờ người đưa Long đi cấp cứu nhưng do bị tổn thương quá nặng nên cháu đã tử vong.
Tại cơ quan điều tra Nhờ khai sinh năm 1995 nhưng cơ quan công an cho biết qua giám định, bị can này từ 20 - 23 tuổi.

Phụ huynh của trẻ bị bạo hành nói gì?


Qua tìm hiểu thì hầu hết phụ huynh của các bé không hề hay biết việc bé bị bạo hành, do phải đi làm cả ngày, về nhà lại ít có thời gian chăm con, Chị Vân bảo: “Do tôi gửi con thời gian trong ngày rất ít, từ 8h sáng đến 3h chiều thì đón về nhà. Bình thường tôi thấy bà Phương (trường mầm non Phương Anh) là người hiền lành, nhiệt tình trong công việc, nhưng không hiểu sao bà ta lại tàn nhẫn đến thế”.

Chị Bùi Thị Thanh Lệ (ngụ đường Hiệp Bình, phường Hiệp Bình Phước), xót xa kể, do vợ chồng đều bận bịu với công việc nên gửi con ở cơ sở bà Phương với số tiền 1,3 triệu đồng/tháng.
Phụ huynh của các bé không cầm được nước mắt khi xem clip

“Tôi được Công an phường Hiệp Bình Phước mời lên làm việc vì là phụ huynh có con liên quan đến vụ việc bảo mẫu hành hạ trẻ em như trong clip. Sau đó khi tôi xem clip thấy con mình có mặt trong đoạn clip trên, tôi mới thật sự bàng hoàng. Tôi có hỏi bà Phương nhưng bà ta bảo tôi cứ bình tĩnh rồi cúp máy”, chị Lệ nói.

Chị Châu Thị Vân (mẹ cháu Bùi Ngọc Diệp 4 tuổi), cháu bé bị bảo mẫu Lê Thị Thiên Lý dìm đầu vào thùng phuy nước nói, khi nhìn thấy hình ảnh con trong đoạn clip phát tán trên mạng, chị xót xa không kìm được nước mắt.

“Thời gian gửi con ở đây tôi thấy các cháu không có biểu hiện gì khác lạ nên rất yên tâm. Nhưng sáng nay (17/12) tôi tình cờ xem được đoạn clip con mình bị cô bảo mẫu tên Lý đánh đập, dìm đầu vào thùng phuy nước, tôi mới bàng hoàng”, chị Vân chưa hết bàng hoàng.
Còn về phía gia đình của cháu Đỗ Ngọc Long, hai vợ chồng anh Đức quyết định không kiện Nhờ vì Nhờ cũng có con nhỏ, anh chị không muốn đứa bé phải mất mẹ.

Bản án thích đáng.


Đầu năm 2014, tòa tuyên án hai “bảo mẫu” Thiên Lý và Đông Phương 3 năm tù giam để răng đe.

Theo đó, HĐXX nhận định hành vi của hai bị cáo là nguy hiểm, cần có một bản án thích đáng. HĐXX tuyên án:  Lê Thị Đông Phương chịu bản án 3 năm tù giam, Nguyễn Lê Thiên Lý 3 năm tù giam cùng về tội “hành hạ người khác”.

Thời gian giam giữ tính từ ngày 17/12/2013. Tòa cũng tuyên buộc hai bị cáo có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho gia đình cháu N.T.H. và L.T.K., mỗi gia đình 20 triệu đồng.

Còn với bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ, cơ quan CSĐT công an TpHCM đề nghị truy tố bị cáo Nhờ tội danh “giết người” với tội danh này bị cáo đang phải đối diện với mức án từ 7 năm tù giam cho đến chung thân hoặc tử hình. Dự kiến ngày 25/04 tới đây, vụ án sẽ được đưa ra xét xử.


Nguồn Tổng hợp 




Các khóa học của IEDI: Lớp nghề Bảo mẫu
                                            Lớp nghề Cấp dưỡng